Hiển thị các bài đăng có nhãn Manila. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Manila. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

Kinh tế Trung Quốc: Những chuyện lạ tại ngôi làng giàu nhất


Thủ đô Manila tê liệt vì mưa lụt


Một phát ngôn viên hãng hàng không nói: "Hành khách của chúng tôi cần tớiđích một cách nhanh chóng. Nếu không sử dụng dịch vụ của chúng tôi, họ cũngkhông đi tàu. Đó là vì họ đã sử dụng trực thăng riêng".


Làng Huaxi, với 2.000 cư dân chính thức, đã từ lâu được thừa nhận là lànggiàu nhất ở Trung Quốc, mỗi dân làng có ít nhất 250.000 USD trong ngân hàng.


Năm ngoái, Huaxi đã thể hiện sức mạnh kinh tế của mình với việc khai trươngmột tòa tháp chọc trời khổng lồ, gọi là làng treo của Huaxi. Tòa tháp này cao328m, cao hơn tòa tháp Shard ở trung tâm London, Anh 18m, cao hơn tháp Eiffel ởParis (324m) và tòa nhà Chrysler (319m) ở New York. 'Làng treo Huaxi" xếp thứ 15trong danh sách những cao ốc cao nhất thế giới.


Huaxi mất 4 năm để xây xong cao ốc 74 tầng, gồm khách sạn và khu nhà ở, vớisố tiền 3 tỷ NDT. Một số người so sánh cao ốc này với chiếc cúp của FiFa vì phầnđầu của nó là một khối cầu lớn làm bằng thủy tinh. Tiền dành để dựng cao ốc nàyphần lớn là của dân làng, mỗi người góp khoảng 10 triệu NDT. Phó bí thư đảng ủycủa Huaxi là Zhou Li nói: "Tòa nhà là biểu tượng của chủ nghĩa tập thể".

Xem bài viết đầy đủ

Những chuyện lạ tại ngôi làng giàu nhất TQ


Thủ đô Manila tê liệt vì mưa lụt


Một phát ngôn viên hãng hàng không nói: "Hành khách của chúng tôi cần tớiđích một cách nhanh chóng. Nếu không sử dụng dịch vụ của chúng tôi, họ cũngkhông đi tàu. Đó là vì họ đã sử dụng trực thăng riêng".


Làng Huaxi, với 2.000 cư dân chính thức, đã từ lâu được thừa nhận là lànggiàu nhất ở Trung Quốc, mỗi dân làng có ít nhất 250.000 USD trong ngân hàng.


Năm ngoái, Huaxi đã thể hiện sức mạnh kinh tế của mình với việc khai trươngmột tòa tháp chọc trời khổng lồ, gọi là làng treo của Huaxi. Tòa tháp này cao328m, cao hơn tòa tháp Shard ở trung tâm London, Anh 18m, cao hơn tháp Eiffel ởParis (324m) và tòa nhà Chrysler (319m) ở New York. 'Làng treo Huaxi" xếp thứ 15trong danh sách những cao ốc cao nhất thế giới.


Huaxi mất 4 năm để xây xong cao ốc 74 tầng, gồm khách sạn và khu nhà ở, vớisố tiền 3 tỷ NDT. Một số người so sánh cao ốc này với chiếc cúp của FiFa vì phầnđầu của nó là một khối cầu lớn làm bằng thủy tinh. Tiền dành để dựng cao ốc nàyphần lớn là của dân làng, mỗi người góp khoảng 10 triệu NDT. Phó bí thư đảng ủycủa Huaxi là Zhou Li nói: "Tòa nhà là biểu tượng của chủ nghĩa tập thể".

Xem bài viết đầy đủ

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Cuộc sống của những khu dân cư sống nhờ... rác


Thị trấn có 2.000 hộ dân nghèo khổ đang sinh sống này thực chất là một "ngọn núi rác", rộng hơn 110ha. Bantar Gebang là bãi chứa lớn nhất đất nước "vạn đảo" với hơn 6.000 tấn rác được luân chuyển tới mỗi ngày.


Rác thải trở thành nguồn sống ở đây, mọi người phụ thuộc vào nó để sinh tồn. Tất cả các vật dụng tìm được ở khu bãi rác này đều được người dân tái sử dụng, thậm chí, ngay cả thức ăn thừa cũng được họ nấu lại để ăn. Làm việc quần quật ở bãi rác cả ngày nhưng thu nhập của cư dân địa phương chỉ khoảng 30.000 rupiah/ngày (khoảng 65.000 VNĐ).


Những đứa trẻ ở đây hầu như không được đi học mà phải lao động để phụ giúp gia đình. Làm việc trong môi trường ô nhiễm, không quần áo bảo hộ, nguy cơ nhiễm bệnh da liễu và hô hấp của cư dân nơi đây rất lớn.


Nằm ở Thủ đô Manila, núi Smokey vốn là một bãi xử lí rác thải hơn 50 tuổi. Smokey có nghĩa là “núi khói”, cái tên này gắn liền với những đám cháy thiêu hủy rác đã trở thành “thương hiệu”.


Năm 1995, chính phủ Philippines quyết định đóng cửa nơi này, san bằng nhà cửa của những người dân địa phương. Tuy nhiên, theo ước tính, có khoảng hơn 30.000 người vẫn cố gắng bám trụ lại. Họ sống trong các căn lều dựng tạm, giữa những đống rác lớn ô nhiễm.


Vào thập niên 80, những tấn rác theo các xe tải tới đây hàng ngày chính là vị cứu cánh cho biết bao mảnh đời cơ cực. Trẻ em ở đây thường không có cơ hội đến trường, thay vào đó, chúng phải lao động cả ngày trên bãi phế liệu cũ và nhặt nhạnh đồ thừa.


Bên cạnh núi Smokey, Manila còn nổi tiếng với bãi chứa rác Ulingan, thuộc quận Tondo. Từ người già cho tới trẻ em, tất cả đều phải quần quật lao động mới đủ ăn tại một nơi như thế này.


Ở đây, người dân chủ yếu sống nhờ vào các phế liệu, kim loại nhặt được tại các bãi rác lớn và công trình bỏ hoang. Hầu như ai cũng mắc bệnh hô hấp do phải sống trong môi trường khói than độc hại.


May mắn thay, khu Ulingan đang nhận được sự quan tâm lớn từ các tổ chức từ thiện. Một quỹ phúc lợi tư nhân của Philippines đã đầu tư cho trẻ em nơi đây được đi học cũng như hỗ trợ sinh hoạt cho người lớn tuổi.


Từ nhiều miền quê xa xôi và hẻo lánh, không ít người đã tìm đến thành phố Quezon, Philippines để định cư. Không kiếm được cho mình công việc làm tại chốn đô thị nên họ tới khu ổ chuột bên bãi rác Payatas mong kiếm sống.


Người dân sống ở đây luôn đối mặt hiện hữu với nguy cơ bệnh tật cũng như sự kì thị, phân biệt của xã hội.


Tháng 7/2000, mưa lớn ở Philipines đã gây ra thảm kịch chưa từng có: “Tháp rác” Payatas đổ sập, vùi chết hơn 200 người, phần lớn trong số đó là những người sống nhờ vào nghề nhặt rác.


Không giống những khu ổ chuột gần bãi rác khác, mảnh đất Dharavi - nơi tọa lạc của một trong các bãi chứa lớn nhất châu Á lại là một vùng công nghiệp tái chế tương đối chuyên nghiệp với diện tích 175ha.


Mô hình sản xuất ở đây được đánh giá khá hiệu quả, công việc chủ yếu mang lại nguồn sống cho 1,2 triệu dân là tái chế rác thải. Từ 4.000 tấn phế liệu chuyển tới mỗi ngày, cư dân địa phương lựa chọn những sản phẩm làm từ giấy, kính, nhôm, nhựa để sản xuất là chính.


Tuy nhiên, nguy cơ hủy hoại sức khỏe ở đây không hề nhỏ. Theo các chuyên gia, những chất độc trong rác thải có thể làm giảm 40% tuổi thọ con người nếu tiếp xúc với nó quá nhiều.

Xem bài viết đầy đủ

Những khu dân cư sống nhờ... rác ở châu Á


Thị trấn có 2.000 hộ dân nghèo khổ đang sinh sống này thực chất là một "ngọn núi rác", rộng hơn 110ha. Bantar Gebang là bãi chứa lớn nhất đất nước "vạn đảo" với hơn 6.000 tấn rác được luân chuyển tới mỗi ngày.


Rác thải trở thành nguồn sống ở đây, mọi người phụ thuộc vào nó để sinh tồn. Tất cả các vật dụng tìm được ở khu bãi rác này đều được người dân tái sử dụng, thậm chí, ngay cả thức ăn thừa cũng được họ nấu lại để ăn. Làm việc quần quật ở bãi rác cả ngày nhưng thu nhập của cư dân địa phương chỉ khoảng 30.000 rupiah/ngày (khoảng 65.000 VNĐ).


Những đứa trẻ ở đây hầu như không được đi học mà phải lao động để phụ giúp gia đình. Làm việc trong môi trường ô nhiễm, không quần áo bảo hộ, nguy cơ nhiễm bệnh da liễu và hô hấp của cư dân nơi đây rất lớn.


Nằm ở Thủ đô Manila, núi Smokey vốn là một bãi xử lí rác thải hơn 50 tuổi. Smokey có nghĩa là “núi khói”, cái tên này gắn liền với những đám cháy thiêu hủy rác đã trở thành “thương hiệu”.


Năm 1995, chính phủ Philippines quyết định đóng cửa nơi này, san bằng nhà cửa của những người dân địa phương. Tuy nhiên, theo ước tính, có khoảng hơn 30.000 người vẫn cố gắng bám trụ lại. Họ sống trong các căn lều dựng tạm, giữa những đống rác lớn ô nhiễm.


Vào thập niên 80, những tấn rác theo các xe tải tới đây hàng ngày chính là vị cứu cánh cho biết bao mảnh đời cơ cực. Trẻ em ở đây thường không có cơ hội đến trường, thay vào đó, chúng phải lao động cả ngày trên bãi phế liệu cũ và nhặt nhạnh đồ thừa.


Bên cạnh núi Smokey, Manila còn nổi tiếng với bãi chứa rác Ulingan, thuộc quận Tondo. Từ người già cho tới trẻ em, tất cả đều phải quần quật lao động mới đủ ăn tại một nơi như thế này.


Ở đây, người dân chủ yếu sống nhờ vào các phế liệu, kim loại nhặt được tại các bãi rác lớn và công trình bỏ hoang. Hầu như ai cũng mắc bệnh hô hấp do phải sống trong môi trường khói than độc hại.


May mắn thay, khu Ulingan đang nhận được sự quan tâm lớn từ các tổ chức từ thiện. Một quỹ phúc lợi tư nhân của Philippines đã đầu tư cho trẻ em nơi đây được đi học cũng như hỗ trợ sinh hoạt cho người lớn tuổi.


Từ nhiều miền quê xa xôi và hẻo lánh, không ít người đã tìm đến thành phố Quezon, Philippines để định cư. Không kiếm được cho mình công việc làm tại chốn đô thị nên họ tới khu ổ chuột bên bãi rác Payatas mong kiếm sống.


Người dân sống ở đây luôn đối mặt hiện hữu với nguy cơ bệnh tật cũng như sự kì thị, phân biệt của xã hội.


Tháng 7/2000, mưa lớn ở Philipines đã gây ra thảm kịch chưa từng có: “Tháp rác” Payatas đổ sập, vùi chết hơn 200 người, phần lớn trong số đó là những người sống nhờ vào nghề nhặt rác.


Không giống những khu ổ chuột gần bãi rác khác, mảnh đất Dharavi - nơi tọa lạc của một trong các bãi chứa lớn nhất châu Á lại là một vùng công nghiệp tái chế tương đối chuyên nghiệp với diện tích 175ha.


Mô hình sản xuất ở đây được đánh giá khá hiệu quả, công việc chủ yếu mang lại nguồn sống cho 1,2 triệu dân là tái chế rác thải. Từ 4.000 tấn phế liệu chuyển tới mỗi ngày, cư dân địa phương lựa chọn những sản phẩm làm từ giấy, kính, nhôm, nhựa để sản xuất là chính.


Tuy nhiên, nguy cơ hủy hoại sức khỏe ở đây không hề nhỏ. Theo các chuyên gia, những chất độc trong rác thải có thể làm giảm 40% tuổi thọ con người nếu tiếp xúc với nó quá nhiều.

Xem bài viết đầy đủ

Girls Generation - Korean