Hiển thị các bài đăng có nhãn Huế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huế. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

Cuộc di dân ở làng phong Hòa Vân


Hình thành từ năm 1968 bên chân đèo Hải Vân nơi đây như một ốc đảo hoang vắng với 40 người đầu tiên bị bệnh phong đến từ Huế, Đà Nẵng và Quảng Nam ra sinh sống.  Để đến được ngôi làng này chỉ có 2 cách: Đi bộ leo núi đá khoảng 1 giờ, hoặc mất khoảng 20 phút đi bằng tàu gỗ. 


Bữa cơm cuối ở ngôi làng cũ của gia đình ông Nguyễn Văn Hai, người đã có 30 năm sống ở ngôi làng này.


Cụ bà Nguyễn Thị Chép, 83 tuổi, người gốc Huế là một trong 40 người đầu tiên có mặt tại ốc đảo này. Bà cho biết suốt trong quãng thời gian đó bà chỉ ở đây, bây giờ vào trong kia sẽ chẳng biết phải hòa nhập thế nào.


Tuy nhiên không ai ở Hòa Vân không đồng thuận với chuyện di dời. Mỗi bệnh nhân phong sẽ được trợ cấp  410.000đ – 610.000đ/người/tháng. Vào đất liền sẽ là mở ra cả một tương lai mới cho con em họ. 


Tài sản chẳng có gì giá trị ngoài chiếc xe lăn


Đêm lửa trại chia tay làng do đoàn thanh niên tổ chức.


Bình minh ở Hòa Vân, rồi mai này nơi đây sẽ  là Khu du lịch nghỉ dưỡng và giải trí tổng hợp, có diện tích 1.065ha mặt đất và 500 ha mặt nước với mức đầu tư lên tới 5 tỉ USD.


5h sáng ngày 25/08, 35 hộ gia đình đầu tiên trong đợt di dời thứ nhất đã có mặt tại bờ biển, tất cả đồ đạc của từng hộ gia đình đều được đóng gói, ghi tên rõ ràng để chuyển lên thuyền di dời lên khu ở mới tại khu tái định cư.


Phải xa ruộng vườn, biển cả trong khi mất sức lao động, sống bằng tiền trợ cấp xã hội nhưng cuộc sống ở thành phố có vạn nỗi phải lo, nhưng họ vẫn đồng thuận để ra đi.


Toàn làng Vân có 127 hộ với hơn 350 nhân khẩu. Chừng ấy con người đồng nghĩa với chừng ấy nỗi ước mơ được sống cuộc sống có điều kiện hơn để con em được học hành, người dân mỗi lúc ốm đau được đến bệnh viện kịp thời…. 


Những chuyến tàu đưa đồ đạc của người làng Vân về với đất liền.


Giao thông đi lại hiểm trở cộng với nỗi tủi phận, người làng Vân hầu như rất ít khi ra khỏi nơi mình sinh sống. Những người mắc bệnh phong có lẽ họ vẫn còn sợ những ống kính nhưng đứa trẻ này thì không.


Lực lượng thanh niên, bộ đội, công an... đều chung tay giúp đỡ những người từ Hòa Vân. 


Hơn 100 căn nhà liền kề của tái khu tái định cư, mỗi căn có diện tích 72 mét vuông giá trị ước tính hơn 100 triệu đồng. Người dân làng phong từ nay sẽ chinh thức ở tại tổ 14 Phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu. Đây cũng sẽ là nơi mở ra một tương lai mới tốt đẹp hơn cho những người con ở Hòa Vân.

Xem bài viết đầy đủ

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

Ngắm cầu đường bộ lớn nhất vừa bắc qua sông Hương - Xã hội - Dân trí


Việc có thêm cây cầu đường bộ thứ ba (sau 2 cầu TrườngTiền và Phú Xuân) bắc qua sông Hương giúp giảm tải đáng kể lưulượng xe, người có nhu cầu qua sông Hương hàng ngày, nhất là vào giờ cao điểm và trong cácdịp lễ. Bên cạnh đó, cây cầu mới còngóp phần tạo thêm cảnh quan đẹp trên sông khi được thiết kế rất duyên dáng với đường cong nhẹ nhàng thanh thoát và có 6 vọng lâu trên cầu là chỗ để ngắm cảnhcho du khách, người dân.


Cầu Bạch Hổ rất duyên dáng khi nhìn từ bờ bắc sông Hương sang


Nhiều xe đã chạy trên cầu sau lễ khánh thành


Đường dẫn lên cầu ở bờ phía Nam


Với các vọng lâu ở 2 bên, cầu trở nên mềm mại và có phần "cổ kính" - hòa nhập vào kiến trúc chung của cố đô Huế


Vọng lâu của cầu đường bộ Bạch Hổ là một trong các điểm nhấn lạ so với nhiều cầu đường bộ trên toàn quốc hiện nay, đồng thời là nơi che mưa nắng cho khách bộ hành, cũng 


là nơi cực kỳ lý tưởng để ngắm cảnh, hóng gió hay chụp ảnh sông Hương thơ mộng 

Xem bài viết đầy đủ

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

Làng phong sẽ trôi vào ký ức


Ngày 25/08/2012 được coi là ngày lịch sử với người dân Làng phong. Hình thành từ năm 1968, nhưng nơi đây như một ốc đảo hoang vắng với 40 người đầu tiên bị bệnh phong đến từ Huế, Đà Nẵng và Quảng Nam ra sinh sống và lập làng.


Ngay sau khi người dân di dời, nơi đây sẽ có tên gọi mới là Khu du lịch nghỉ dưỡng và giải trí tổng hợp Làng Vân, có diện tích 1.065ha mặt đất và 500 ha mặt nướcvới mức đầu tư 5 tỉ USD.


với mức đầu tư 5 tỉ USD.


Người già ở đây hầu hết đều bị bệnh phong nhưng ai cũng sống thọ, sống khỏe. Cụ bà Nguyễn Thị Chép, 83 tuổi, người Huế là một trong 40 người đầu tiên có mặt khai hoang ốc đảo sẵn sàng chờ đến giờ lên tàu vào đất liền.


Trong ngôi nhà tuổi thọ 30 năm, gia đình ông Nguyễn Văn Hai quây quần bên mâm cơm cuối cùng trên đảo.


Niềm vui được thông báo tới những thành viên ở đất liền.


5h sáng ngày 25/08, 35 hộ gia đình đầu tiên trong đợt di dời thứ nhất đã có mặt tại bờ biển, tất cả đồ đạc của từng hộ gia đình đều được đóng gói, ghi tên rõ ràng để chuyển lên thuyền di dời lên khu ở mới tại khu tái định cư.


Quá trình vận chuyển sẽ chia làm 3 đợt và chuyển liên tục trong 3 ngày 25, 26, 27/08. Tất cả đoàn thể, bệnh viện, thanh niên... của Quận Liên Chiểu đều được huy động để giúp dân tới nơi ở mới.


Xe lăn, phương tiện không thể thiếu với người bị bệnh phong


Xe lăn, phương tiện không thể thiếu với người bị bệnh phong


Cụ bà Nguyễn Thị Nhạt 80 tuổi không dấu được vẻ xúc động, lưu luyến khi chuẩn bị cho chuyến đặt chân lên đất liền sau hơn 40 năm.


Sự lạ lẫm toát lên trên khuôn mặt của một em bé chưa một lần đặt chân vào đất liền.


  "Tiếc nuối" một phụ nữ ngồi trên tàu di dời vào đất liền không dấu được cảm xúc.


Hơn 100 căn nhà liền kề của tái khu tái định cư, mỗi căn có diện tích 72 mét vuông giá trị ước tính hơn 100 triệu đồng. Người dân làng phong từ nay sẽ chinh thức ở tại tổ 14 Phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu.

Xem bài viết đầy đủ

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2012

Chuyến "lên bờ" lịch sử của gần 40 hộ dân làng phong - Xã hội - Dân trí


Những người đangđiều trị bệnh sẽ được bố trí vào khu chữa bệnh tập trung dành cho bệnh nhânphong.


Sáng nay, Đồn Biên phòng Hải Vân và Hải đội biên phòng đãhuy động 50 cán bộ chiến sĩ, 2 tàu, 2 xuồng, quận Đoàn Liên Chiểu huy động 70thanh niên tình nguyện ra giúp người dân di chuyển vào khu nhà liền kề.


Khu nhà liền kề của người dân làng Vân hôm nay đông vui nhộnnhịp không chỉ bởi sự có mặt của lãnh đạo chính quyền địa phương, các cấp cácngành mà còn có sự góp mặt của anh em, họ hàng của những người này.


Nhiều người khi biết ngày hôm nay người dân làng Vân sẽchuyển vào đất liền nên đã đến thăm hỏi và chúc mừng. Với người dân làng Vân, ngày hôm nay là một ngày có nhiềucảm xúc lẫn lộn.


Vợ chồng bà Mai Thị Thối (quê ở Huế) và ông Trịnh Khen (quêPhú Yên) gặp nhau ở Huế rồi cùng dắt nhau vào làng Vân sinh sống. Hai ông bà cóvới nhau một người con và đã lập gia đình. Ngót thế đã 40 năm trôi qua, tưởngrằng sẽ sống ở ngoài đấy hết đời. Thế nhưng hôm nay lại được vào đất liền.


Ông Khen chia sẻ cảm xúc: “Cũng giống như lần đầu tiên phải xa quê vậy. Lần đầu tiên vìbệnh tật bị mọi người xa lánh tôi phải bỏ quê mà ra đi. Đến làng Vân sinh sốngvà nó đã trở thành quê hương thứ hai của tôi, bây giờ phải rời xa cũng buồnchứ. Nhưng vào đây thì thuận tiện hơn nhiều, ốm đau có xe chở chứ không phảichờ tàu thuyền, lại sạch sẽ, đẹp đẽ nữa”.


Ông Nguyễn Sanh và bà Đinh Thị Chơn gặp nhau ở làng Vânrồi nên duyên vợ chồng. Hai ông bà đã sống ở làng Vân gần 50 năm và bây giờ đãcó chắt. Ông Sanh bảo: “Vui hay buồn đều do ở mình hết. Tuy nhiên ởngoài kia thì không khí trong lành, mát mẻ hơn còn vào đây thì thuận tiện vềphương tiện, các dịch vụ chăm sóc. Không ngờ sống gần cuối đời lại được trở lạiđất liền, được hưởng ánh đèn xa hoa của thành phố”.


Phòng y tế để phục vụ cho người dân ở đây

Xem bài viết đầy đủ

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Tadioto không gian cũ và hơi thở mới


Mỗi không gian đều được chính chủ nhân - nghệ sỹ sắp đặt như một tác phẩm riêng biệt.


Thôi thì cứ nán lại vài phút ngắm nghía đồ nếu thích, còn không thì đi thẳng qua cái gian phòng rặt gam màu trầm, tối ấy, vén rèm, phóng thẳng tầm mắt ra khoảng sân nhỏ hiếm hoi bị những căn nhà cao tầng phố Trương Hán Siêu bủa vây, khiến cho cây xanh cứ phải căng mình leo tít từ dưới sân, vươn lên tầng bốn hứng nắng. Mắt bạn chắc chắn sẽ bị vướng lại ở đó, bởi nơi có vài luồng sáng yếu ớt lọt qua các tán cây chiếu xuống ấy là những sắc đỏ rực, xanh thẫm, vàng sáng… của ghế, bàn, thậm chí là cái lan can hoặc gờ tường đặt chậu cây kiểng. Thậm chí nếu để ý kỹ hơn, bạn sẽ thấy ai đó cố tình treo mấy dây hạt nhựa lóng lánh xám bạc trên cành cây. Mà không phải trò chơi trẻ con nhé, bởi nếu xoay tròn hạt nhựa bằng đầu ngón tay ấy, dưới ánh sáng mặt trời, những cạnh của hạt nhựa sẽ toả ra muôn vàn các tia sáng mỏng nghịch mắt.


ảnh: ZHIVAGO


Mỗi không gian đều được chính chủ nhân - nghệ sỹ sắp đặt như một tác phẩm riêng biệt. Bàn ghế, quầy bar… trong không gian của Tadioto mang chất đương đại, với những tác phẩm bàn ghế được sử dụng bằng các vật liệu cũ, được chắp ghép và hữu dụng trong trang trí. Chủ nhân - anh Nguyễn Quý Đức. Bàn ghế cũ được sơn mới, tái sử dụng, … tạo nên nhũng câu chuyện đầy màu sắc  Bàn ghế cũ được sơn mới, tái sử dụng, … tạo nên nhũng câu chuyện đầy màu sắc


Tadioto không gian cũ và hơi thở mớiSGTT.VN - Nhỏ, duyên là hai hình dung từ gần nhất về Tadioto – một quán bar, càphê giữa Hà Nội ngày càng đông đúc và chật chội.Cũng những vật dụng mà bất cứ quán bar nào cần có, quầy bar, bàn ghế, ánh sáng, rượu, nhưng không phô bày bản thân với vẻ cầu kỳ, hào nhoáng, sa hoa lộng lẫy hay vật dụng, trang trí đắt tiền, Tadioto mang trong mình sự tối giản, tinh tế đến ngay cả trong những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Mỗi không gian đều được chính chủ nhân - nghệ sỹ sắp đặt như một tác phẩm riêng biệt. Vừa đủ là cảm giác mà Tadioto mang lại khi lần đầu bạn bước chân vào đây, bởi nó luôn tạo ra những khoảng trống cần thiết, để cho bạn có thể thuộc về, hay nói đơn giản là để bạn “thở” chứ không bị trăm ngàn các chi tiết, décor tham lam chiếm lĩnh khắp không trung và vô hình đè lên bạn một cảm giác ngột ngạt, khó thở.Để bước vào quầy bar, bạn sẽ phải bước qua gian phòng, nơi có đặt một vài cái đèn tự chế, ghế, bàn, đồ trang trí… hết thảy đều cũ kỹ và lạ mắt. Tuồng như chúng được đặt ở đó một cách đầy chủ ý, nhưng lại như không phục vụ cho điều gì. Ghế không phải để ngồi, bàn không dùng đặt cốc, mà nếu xét về gốc gác xưa kia ông chủ quán từng khởi nghiệp buôn bán với shop handmade, có thể đoán ra là chúng muốn được bán, nhưng lại chẳng gắn giá thì thật dễ gây hoang mang.Thôi thì cứ nán lại vài phút ngắm nghía đồ nếu thích, còn không thì đi thẳng qua cái gian phòng rặt gam màu trầm, tối ấy, vén rèm, phóng thẳng tầm mắt ra khoảng sân nhỏ hiếm hoi bị những căn nhà cao tầng phố Trương Hán Siêu bủa vây, khiến cho cây xanh cứ phải căng mình leo tít từ dưới sân, vươn lên tầng bốn hứng nắng. Mắt bạn chắc chắn sẽ bị vướng lại ở đó, bởi nơi có vài luồng sáng yếu ớt lọt qua các tán cây chiếu xuống ấy là những sắc đỏ rực, xanh thẫm, vàng sáng… của ghế, bàn, thậm chí là cái lan can hoặc gờ tường đặt chậu cây kiểng. Thậm chí nếu để ý kỹ hơn, bạn sẽ thấy ai đó cố tình treo mấy dây hạt nhựa lóng lánh xám bạc trên cành cây. Mà không phải trò chơi trẻ con nhé, bởi nếu xoay tròn hạt nhựa bằng đầu ngón tay ấy, dưới ánh sáng mặt trời, những cạnh của hạt nhựa sẽ toả ra muôn vàn các tia sáng mỏng nghịch mắt. Trong tối, ngoài sáng, trong trầm, ngoài rực rỡ, chính sự kết hợp màu tưởng chừng đối chọi nhau ấy lại khiến cho Tadioto không dễ bị nhàm chán. Vâng, trong cái thời đại mà ai cũng gắng chạy nhanh nhất này thì còn gì dễ thay đổi bằng cái thói cả thèm chóng chán, ham của lạ mà các thực khách luôn chối biến, chỉ trưng ra cụm từ: tôi khó tính.Thế mới thấy, chủ quán cũng hiểu đời lắm, cũng dụng công nay đổi ghế này, mai thay bàn khác, kéo tới, đẩy lui để tạo ra những góc ngồi và tầm nhìn mới. Hiếm khi thấy quán giữ quá lâu một kiểu dáng. Ngay cả nhạc cũng vậy, thay vì dùng cái playlist dài dằng dặc, đủ chủng loại, hết bài tự chạy lại thì Tadioto luôn có cả chồng đĩa từ Leban tới Alain Bashung, Leonard Cohen, Dominique, Depeche Mode… Sự hay thay đổi này còn hằn dấu lên cả những décor nhỏ, và điều đáng ngạc nhiên là tay chủ quán còn tự cắm hoa, mà chỉ vài bông loa kèn, cúc, thược dược… cắm vào ống tre, hộp thuỷ tinh, sành sứ… qua tay gã cũng trở nên duyên lạ.Thật khó để không nhắc tới tay chủ quán, một gã đầy tài lẻ với lý lịch không mấy đơn giản. Sinh ra tại Đà Lạt trong một gia đình gốc Huế, 17 tuổi sang Mỹ, bôn ba khắp Anh, Ma rốc, Indonesia, Hong Kong… làm báo, vẽ vời, lại thêm văn chương, dịch thuật. Thế nên với cái gu thẩm mỹ, hiểu biết, tinh tường nhiều lĩnh vực trong cuộc sống, cùng sự trải đời của mình, gã thành một ông chủ mới bặt thiệp làm sao.Lời khuyên của tôi là nếu bạn muốn tự kỷ thì đừng nên tới Tadioto, vì đảm bảo sẽ có một gã râu rậm tóc búi tó tự dưng mang ly rượu tới giao lưu, rồi lúc nào không biết giới thiệu bạn với một ai đó cũng đang… một mình. Thế nên ai cũng có cái cảm giác tự nhiên, thân thuộc khi tới Tadioto, bởi những gương mặt đang cười nói xung quanh kia ít nhiều cũng đã cụng ly với nhau một lần. Mà xét cho cùng thì tới bar-càphê để làm gì nhỉ. Vài chén rượu hay ly càphê, nhạc ấy, ánh sáng ấy, không gian ấy, chẳng là để ta xoá đi vài nếp nhăn trên trán hay sao. Thế thì hà cớ gì mà không nở một nụ cười, gửi cho nhau lời chào, dăm câu hỏi thăm, rồi hẵng tìm một góc riêng rồi giấu kín mình vào đó.Địa chỉ: 12bis Trương Hán Siêu, Hà NộiThiết kế nội thất: Nguyễn Quý ĐứcBài: ngọc lươngảnh: ZHIVAGO Mỗi không gian đều được chính chủ nhân - nghệ sỹ sắp đặt như một tác phẩm riêng biệt.



Bàn ghế, quầy bar… trong không gian của Tadioto mang chất đương đại, với những tác phẩm bàn ghế được sử dụng bằng các vật liệu cũ, được chắp ghép và hữu dụng trong trang trí. Chủ nhân - anh Nguyễn Quý Đức. Bàn ghế cũ được sơn mới, tái sử dụng, … tạo nên nhũng câu chuyện đầy màu sắc  Bàn ghế cũ được sơn mới, tái sử dụng, … tạo nên nhũng câu chuyện đầy màu sắc


Chủ nhân - anh Nguyễn Quý Đức.


Bàn ghế cũ được sơn mới, tái sử dụng, … tạo nên nhũng câu chuyện đầy màu sắc 


Bàn ghế cũ được sơn mới, tái sử dụng, … tạo nên nhũng câu chuyện đầy màu sắc

Xem bài viết đầy đủ

Girls Generation - Korean